🏙️Đô Thị Kinh Dị

Hợp đồng di vật

TẬP 1 · PHẦN 1: TIẾNG ĐỘNG ĐẦU TIÊN

Hợp đồng di vật — Tập 1
TẬP 01

Phần 1: Tiếng động đầu tiên

Phần 1: Tiếng động đầu tiên

Đêm hôm đó, gió thổi từ phía sông lên — lạnh buốt như có ai vừa mở cửa âm. Tôi ngồi trong căn phòng trọ tầng ba, đèn vàng nhấp nháy, ngoài hành lang chỉ có tiếng quạt trần kêu cành cạch.

"Lúc 3 giờ sáng đừng mở cửa. Dù có nghe tiếng ai gọi tên mình."

Câu nói đó của bà ngoại tôi nhớ mãi không quên. Bà mất đã ba năm. Đêm nào tôi cũng nhớ bà — nhưng đêm nay, tôi nhớ bà theo cách khác.

Tiếng động đầu tiên

Đồng hồ điểm 2 giờ 47 phút. Tôi vẫn chưa ngủ được — tin nhắn cuối cùng từ Linh gửi lúc 11 giờ tối nói rằng cô ấy "sắp về tới nhà". Đó là 4 tiếng trước. Điện thoại Linh đã tắt. Hộp thư thoại hiện một câu duy nhất:

Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.

Tôi vừa định gọi lại lần thứ tám thì có tiếng — cộc.

Một tiếng gõ cửa. Đúng một tiếng. Không hơn không kém.


Tôi nín thở. Phòng trọ của tôi nằm cuối hành lang, không có hàng xóm bên cạnh. Người duy nhất biết phòng tôi là Linh. Mà Linh thì... đã không liên lạc được suốt 4 tiếng đồng hồ.

Hai phút sau — cộc cộc. Hai tiếng. Lần này gấp gáp hơn.

Tôi với tay tắt đèn, ngồi im trong bóng tối. Tim đập đến mức tôi nghĩ ngoài cửa cũng nghe được. Đồng hồ chuyển sang 3 giờ 00 phút.

Và rồi, đúng lúc đó — cộc cộc cộc. Ba tiếng. Chậm rãi. Như một lời chào.

Theo sau là một giọng nói rất khẽ, rất quen thuộc, gọi qua khe cửa:

"Anh ơi... mở cửa cho em với."

Tôi muốn khóc. Đó là giọng Linh. Đúng giọng Linh. Nhưng bà ngoại tôi đã dặn — đừng mở cửa lúc 3 giờ sáng. Dù có nghe tiếng ai gọi tên mình.

Tôi siết chặt chiếc gối ôm. Bên ngoài, tiếng gõ tiếp tục. Đều đặn. Kiên nhẫn. Như thể nó biết tôi đang ở trong này. Và nó có cả đêm để chờ.

(còn tiếp...)

/ MINH HOẠ AI

Phần 1: Tiếng động đầu tiên #1
#01
Phần 1: Tiếng động đầu tiên #2
#02
Phần 1: Tiếng động đầu tiên #3
#03
Phần 1: Tiếng động đầu tiên #4
#04